Thursday, January 27, 2011

Thông Điệp Liên Bang của Tổng Thống Obama - Phần1

Thông Điệp Liên Bang của TT Obama (Jan 25-11)-Bản Dịch Việt Ngữ phần 1

Thông Điệp Liên Bang của TT Obama (Jan 25-11)-Bản Dịch Việt Ngữ phần 1

Thưa ông chủ tịch hạ viện, thưa phó tổng thống, Các vị thành viên của quốc hội, các vị quý khách và toàn thể đồng bào.

Tối nay, tôi muốn khởi đầu bằng vào việc chào mừng những quý ông, quý bà của quốc hội khóa thứ 112 cũng như vị tân phát ngôn viên của các bạn, John Boehner. Và khi chúng ta đánh dấu sự kiện này, chúng ta cũng chú tâm tới chiếc ghế trống trong hội sảnh cùng cầu nguyện cho sức khỏe của vị đồng viện và là người bạn của chúng ta- Gabby Giffords.

Không che giấu gì rằng giữa người trong chúng ta tối nay từng có những sự khác biệt trong hai năm vừa qua. Sự tranh luận vẫn còn tiếp tục, chúng ta đã tranh đấu quyết liệt cho niềm tin của chúng ta. Và đó cũng là một điều hay. Đó cũng là một nhu cầu dân chủ mạnh mẽ nhất.  Điều đó là những gì giúp thiết lập chúng ta trở nên một phần đặt trưng của quốc gia.

Nhưng có một lý do trong tấn thảm kịch tại Tucson đã cho chúng ta một khoảng lặng ngừng. Giữa những tiếng,ồn ào,dữ dội và đầy hiềm khích trong những cuộc công luận của chúng ta. Sự kiện Tucson đã nhắc nhở chúng ta rằng không cần biết chúng ta là ai hoặc chúng ta đến từ đâu, mỗi chúng ta là một phần của một điều gì đó vĩ đại hơn – Điều gì đó có nhiều hệ lụy hơn là đảng phái hay những xu hướng chính trị.

Chúng ta là một phần trong một gia đình Mỹ Quốc. Chúng ta tin rằng trong một quốc gia mà ở đó mỗi sắc dân và niềm tin cũng như mọi quan điểm đều có thể được nhìn nhận, chúng ta vẫn liên kết với nhau như một dân tộc; rằng chúng ta cùng nhau chia sẽ những niềm hy vọng bình dị và tín ngưỡng phổ biến; rằng những giấc mơ của một em bé gái tại thành phố Tucson cũng không khác gì lắm so với những con em chúng ta, và rằng tất cả các em đều xứng đáng để thực hiện trọn vẹn mộng ước đó.   
Điều đó cũng vậy, là những gì tạo nên nét đặc trưng của quốc gia chúng ta.
Hiện tại, tự thân sự kiện, không thể đơn giản công nhận là nó mở ra một kỷ nguyên mới của sự hợp tác. Những gì đến trong thời điểm này còn tùy thuộc vào chúng ta. Những gì đến trong thời điểm này sẽ được xác định không phải bởi vì chúng ta cùng ngồi chung với nhau đêm nay, nhưng có hay không chúng ta có thể cùng làm việc chung với nhau vào ngày mai.
Tôi tin là chúng ta có thể và chúng ta phải như vậy. Đó là những gì mà dân chúng, những người đã gửi chúng ta đến đây, kỳ vọng vào chúng ta. Với phiếu bầu của họ, họ vừa xác định rằng nhiệm vụ quản lý sẽ ngay từ bây giờ trở nên một sự chia sẽ trách nhiệm chung giữa các đảng phái. Những dự luật mới sẽ được thông qua với sự hỗ tương từ đảng Dân chủ cũng như Cộng hòa. Chúng ta sẽ cùng tiến lên phía trước chung với nhau hoặc không có ai cả. Vì những thách đố mà chúng ta đang đối mặt còn lớn hơn cả đảng phái và lớn hơn cả cơ cấu chính trị.

Điểm mấu chốt hiện nay là không phải ai là kẻ thắng trong cuộc bầu cử kế tiếp- sau khi tất cả chúng ta vừa trải qua một cuộc bầu cử. Điểm mấu chốt là có hay không những việc làm mới và nền kỹ nghệ được bám trụ tại quốc gia này hoặc là ở các nước nào đó. Đó là có hay không những công việc khó khăn và nền kỹ nghệ của dân chúng ta được tưởng thưởng. Đó là có hay không chúng ta duy trì được sự lãnh đạo mà nhờ vào đó đã làm cho nước Mỹ không chỉ là một địa điểm trên bản đồ nhưng là ánh sáng chiếu soi khắp thế giới.
Chúng ta đã sẵn sàng cho tiến trình. Hai năm sau thời kỳ suy thoái tệ hại nhất mà chúng ta từng được biết. Thị trường chứng khoán mới vừa khởi sắc. Lợi nhuận các doanh nghiệp đang lên. Nền kinh tế tăng trưởng trở lại
Nhưng chúng ta chưa bao giờ đo lường tiến trình này bằng những thước đo đơn độc. Chúng ta đo lường tiến trình này bằng vào sự thành công của những công dân chúng ta. Bằng vào những việc làm mà họ có thể tìm được và chất lượng cuôc sống do những công việc đó mang lại. Bằng vào triển vọng của các doanh nghiệp nhỏ làm chủ bởi những người biến giấc mơ của một ý tưởng tốt thành một doanh nghiệp phát triển năng nỗ. Bằng vào những cơ hội cho một đời sống tốt đẹp hơn mà chúng ta truyền lại cho con em chúng ta.
Đó là các dự án người dân Mỹ muốn chúng ta làm, Chung với nhau.
Chúng ta đã thực hiện điều đó trong tháng Mười Hai vừa rồi. Cảm ơn cho luật cắt giảm thuế vừa thông qua, tiền lương của người Mỹ hôm nay có tăng hơn một chút. Mỗi doanh nghiệp có thể tiết giảm toàn bộ chi phí đầu tư mới mà họ làm trong năm nay. Và những bước này được thực hiện bởi đảng Dân Chủ và Cộng Hòa sẽ phát triển nền kinh tế và cộng thêm hơn một triệu công việc trong lĩnh vực tư nhân tạo ra hồi năm ngoái.
Nhưng chúng ta phải làm nhiều hơn nữa. Các bước mà chúng ta đã làm trong hai năm vừa qua có thể bị phá vỡ sau cuộc suy thoái này, nhưng để giành chiến thắng trong tương lai, chúng ta sẽ phải cần chấp nhận những thách đố đã được trãi qua hàng thập kỷ để thực hiện.
Nhiều người đang xem tối hôm nay có lẽ nhớ tới khoảng thời gian khi họ đang tìm kiếm một công việc tốt cũng có nghĩa là việc họ xuất hiện tại một nhà máy gần đó hoặc một khu kinh doanh ở trung tâm thành phố. Bạn nhiều khi đã không cần một bằng cấp nào. Và sự cạnh tranh của bạn đã khá nhiều giới hạn trong những người láng giềng của bạn. Nếu bạn làm việc chăm chỉ. Cơ hội là bạn có một công việc để lo cho cuộc sống với một ngân phiếu tàm tạm, phúc lợi đầy đủ với các cơ hội để thăng tiến và có lẽ bạn sẽ thấy tự hào khi nhìn thấy con bạn cùng làm việc chung trong một công ty.
Thế giới đó đã đổi thay, và đối với nhiều người, sự thay đổi đã diễn ra thật đau đớn. Tôi đã nhìn thấy nó trong các ô cửa đóng kín của những nhà máy từng một thời bùng phát. Và mặt tiền trống rỗng của các cửa hiệu đã từng tấp nập trên các phố chính. Tôi đã nghe thấy nó trong nỗi thất vọng của những người Mỹ khi nhìn thấy phiếu lương họ suy giảm và công ăn việc làm của họ biến mất. Những người đàn ông và phụ nữ đáng tự hào là những người cảm thấy các quy tắc đã bị thay đổi giữa cuộc chơiHọ nói đúng. Các quy tắc đã thay đổi. Chỉ trong một thế hệ, các cuộc cách mạng kỹ thuật đã làm thay đổi cách chúng ta sống, làm việc và kinh doanh. Những nhà máy thép một khi cần 1000 công nhân thì có thể ngay bây giờ có thể làm việc chỉ với 100. Hôm nay, chỉ bất cứ công ty nào cũng có thể thiết lập cửa hàng, thuê mướn nhân công và bán sản phẩm của họ bất cứ nơi nào có kết nối chỉ với một đường dây internet.
Trong khi đó, những quốc gia như Trung Hoa và Ấn Độ đã nhận ra rằng với một vài thay đổi của riêng họ, họ có thể cạnh tranh trong thế giới mới này. Và vì thế họ bắt đầu giáo dục trẻ em sớm hơn và lâu hơn, với sự chú trọng nhiều hơn vào toán học và khoa học. Họ đang đầu tư vào việc nghiên cứu và công nghệ mới. Chỉ mới gần đây, Trung Hoa đã trở thành cơ sở nghiên cứu tư nhân về năng lượng mặt trời và máy tính lớn nhất thế giới.
Vì vậy, vâng, thế giới đã thay đổi. Sự cạnh tranh cho công việc là có thật. Nhưng điều này không làm chúng ta nản chí. Nó sẽ thách thức chúng ta. Hãy nhớ -  Với tất cả những tác động mà chúng ta đã phải đối phó vào những năm gần đây, cho tất cả những người luôn chống đối đang dự đoán về sự suy giảm của chúng ta, Mỹ vẫn có nền kinh tế lớn nhất và thịnh vượng nhất trên thế giới. Không có những công nhân - không có những công nhân nào có năng suất sản phẩm cao hơn chúng ta. Không có quốc gia nào có các công ty thành công hơn chúng ta, hoặc được cấp nhiều sáng chế cho các nhà  phát minh và doanh nhân như vậy. Chúng ta đang là nơi có các trường cao đẳng tốt nhất thế giới và các trường đại học, nơi mà các sinh viên đến học nhiều hơn bất kỳ nơi nào trên trái đất.
Hơn nữa, chúng ta là những quốc gia đầu tiên được thành lập vì lợi ích của một ý tưởng - ý tưởng rằng mỗi chúng ta đều xứng đáng có cơ hội để hình dung vận mệnh của chính mình. Đó là lý do tại sao nhiều thế kỷ qua, những người tiên phong và những người nhập cư đã liều bỏ tất cả mọi thứ để đến đây. Đó là lý do tại sao sinh viên của chúng ta không chỉ ghi nhớ các phương trình, nhưng là câu trả lời các câu hỏi như "Điều gì làm bạn nghĩ về ý tưởng đó? Những gì bạn sẽ thay đổi về thế giới. Những gì bạn muốn khi lớn lên??".
Tương lai là của chúng ta là để giành chiến thắng. Nhưng muốn đến đó, chúng ta không thể đứng yên. Như Robert Kennedy đã từng nói, "Tương lai không phải là một quà tặng mà là một thành tựu..". Duy trì giấc mơ Mỹ không bao giờ được đứng hờ hững. Nó có yêu cầu mỗi thế hệ cần phải hy sinh, tranh đấu để đáp ứng nhu cầu của thời đại mới.
Và bây giờ đến lượt chúng ta. Chúng ta biết những gì cần để cạnh tranh cho các công việc và các ngành công nghiệp trong thời đại chúng ta. Chúng ta cần phải đề xuất –sự đổi mới, đề xuất cho nền giáo dục, và ngoài ra còn xây dựng các phần còn lại của thế giới. Chúng ta phải làm cho nước Mỹ là nơi tốt nhất trên trái đất để làm kinh doanh. Chúng ta cần phải chịu trách nhiệm về thâm hụt ngân sách và cải cách chính phủ của chúng ta. Đó là cách mà người dân của chúng ta phát triển thịnh vượng, đó là cách  chúng ta sẽ giành chiến thắng trong tương lai. Và đêm nay, tôi sẽ nói về phương cách để đưa chúng ta đến đó.
Bước đầu tiên để chiến thắng trong tương lai là khuyến khích sự đổi mới của người Mỹ. Không ai trong chúng ta có thể dự đoán chắc chắn về những gì mà ngành công nghiệp lớn sẽ ra sao hoặc trong những việc làm mới sẽ đến từ đâu. Ba mươi năm trước, chúng ta không thể biết rằng có một cái gì đó gọi là Internet sẽ dẫn đến một cuộc cách mạng kinh tế. Những gì chúng ta có thể làm - những gì mà nước Mỹ đã làm tốt hơn so với bất cứ ai khác - là tia lửa sáng tạo và trí tưởng tượng của mọi người. Chúng ta là quốc gia đã đưa xe hơi vào các xa lộ và máy tính trong các văn phòng; quốc gia của Edison và anh em nhà Wright; của Google và Facebook. Tại Mỹ, sự đổi mới không chỉ làm thay đổi cuộc sống của chúng ta. Đó là cách mà chúng ta sống.

Hệ thống tự do cho các doanh nghiệp của chúng ta là những gì định hướng cho sự canh tân. Nhưng bởi vì nó không phải luôn luôn đem lại lợi nhuận cho các công ty để họ đầu tư vào nghiên cứu cơ bản, xuyên suốt lịch sử của chúng ta, chính phủ chúng ta đã cung cấp cho các nhà khoa học tiên tiến và các nhà phát minh với tất cả sự hỗ trợ mà họ cần. Đó là những gì đã gieo hạt giống cho mạng Internet. Đó là những gì đã giúp làm nên những điều có thể giống như các chip máy tính và GPS. Chỉ cần nghĩ về tất cả các công việc tốt - từ sản xuất cho đến bán lẻ - đều đến từ những đột phá đó.

Nửa thế kỷ trước, khi Liên Xô đánh bại chúng ta vào trong không gian với sự phóng một vệ tinh được gọi là Sputnik, chúng ta đã không có ý tưởng để làm thế nào khiến chúng ta sẽ đánh bại họ đến với mặt trăng. Nền khoa học đó thậm chí còn chưa có. NASA thì chưa xuất hiện. Nhưng sau khi đầu tư vào nghiên cứu và giáo dục tốt hơn, chúng ta đã không chỉ vượt qua Liên Xô, chúng ta còn tung ra một làn sóng đổi mới mà nó đã tạo ra những ngành công nghiệp mới mẽ và hàng triệu công việc mới.

Đây là thời điểm Sputnik của thế hệ chúng ta. Hai năm trước, tôi đã nói rằng chúng ta cần đạt đến một cấp độ nghiên cứu và phát triển mà chúng ta chưa từng thấy kể từ  cuộc đua giành độ cao trong không gian. Và trong một vài tuần tới, tôi sẽ gửi một ngân sách lên Quốc hội để giúp chúng tôi đáp ứng được mục tiêu đó. Chúng tôi sẽ đầu tư vào nghiên cứu về y sinh học, công nghệ thông tin, và đặc biệt là công nghệ năng lượng sạch - một khoản đầu tư mà nó sẽ giúp tăng cường an ninh của chúng ta, bảo vệ hành tinh của chúng ta, và tạo ra vô số việc làm mới cho người dân của chúng ta.

Hiện rồi, chúng ta đang chứng kiến sự hứa hẹn của năng lượng tái tạo. Robert và Gary Allen là hai anh em hiện điều hành một công ty nhỏ chuyên làm tấm lợp mái nhà ở Michigan. Sau sự kiện 11 tháng 9, họ tình nguyện đưa những người thợ lợp mái nhà tốt nhất của họ đến giúp đỡ sửa chữa Ngũ Giác Đài. Nhưng rồi một nửa số nhà máy của họ đã không còn được sử dụng, và suy thoái kinh tế đã tác động nặng nề đến họ. Ngày nay, với sự giúp đỡ từ một khoản vay của chính phủ, mà những không gian trống đó đang được sử dụng để sản xuất tấm lợp quang năng hiện đang bán trên khắp đất nước. Nói theo cách của Robert, "Chúng tôi đã tái tạo chính mình."

Đó là những gì người Mỹ đã làm cho hơn 200 năm qua: Sáng tạo lại chính mình. Và để thúc đẩy nhiều hơn những câu chuyện thành công giống như anh em nhà Allen, chúng ta đã bắt đầu tái tạo lại chính sách năng lượng của chúng ta. Chúng tôi không chỉ trao tiền. Chúng tôi đang phát động một thách thức. Chúng tôi đang nói với các nhà khoa học Mỹ và kỹ sư rằng nếu họ dốc tâm dốc sức tối đa vào trong các lĩnh vực của họ, và tập trung vào những vấn đề hóc búa nhất trong năng lượng sạch, chúng tôi sẽ tài trợ cho dự án Apollo đó của thời đại chúng ta.

Tại Viện Công nghệ California, họ đang phát triển một cách để biến ánh sáng mặt trời và nước thành nhiên liệu cho xe hơi của chúng ta. Tại Phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge, họ đang sử dụng siêu máy tính để tạo nhiều năng lượng hơn cho các cơ sở hạt nhân của chúng ta. Với nhiều cuộc nghiên cứu và nhiều ưu đãi hơn, chúng ta có thể phá vỡ sự lệ thuộc vào dầu mỏ với nhiên liệu sinh học, và trở thành quốc gia đầu tiên có một triệu xe điện trên xa lộ vào năm 2015

Chúng ta cần phải đứng đằng sau sự đổi mới này. Và để giúp tài trợ cho nó, tôi yêu cầu Quốc hội loại bỏ hàng tỷ đô la tiền của người thọ thuế hiện đang cung cấp cho các công ty dầu hỏa. Tôi không biết - Tôi không biết nếu bạn đã nhận thấy nó hay chưa, nhưng họ thì đang làm tốt chỉ trên vấn đề riêng tư của họ. Vì vậy, thay vì trợ cấp năng lượng của quá khứ, chúng ta hãy đầu tư vào cái của tương lai.

Hiện tại, đột phá về năng lượng sạch chỉ sẽ chuyển dịch thành công ăn việc trong ngành năng lượng sạch nếu doanh nghiệp biết về một thị trường dành cho những gì họ đang bán. Vì vậy, đêm nay, tôi thách thức các bạn để cùng tôi thiết lập nên một mục tiêu mới: Vào năm 2035, 80 phần trăm điện của Mỹ sẽ đến từ các nguồn năng lượng sạch.

Một số người muốn phong và quang năng. Những người khác muốn nguyên tử năng, than sạch và khí tự nhiên. Để đáp ứng mục tiêu này, chúng ta sẽ cần tất cả - và tôi kêu gọi đảng Dân chủ và đảng Cộng Hòa làm việc cùng nhau để làm cho nó xảy ra.
Duy trì sự lãnh đạo của chúng ta trong nghiên cứu và công nghệ là rất quan trọng cho sự thành công của Mỹ. Nhưng nếu chúng ta muốn giành chiến thắng trong tương lai - nếu chúng ta muốn đổi mới để tạo ra công ăn việc làm ở Mỹ và không phải ở nước ngoài - thì chúng ta cũng phải giành chiến thắng trong cuộc chạy đua để giáo dục trẻ em của chúng ta.
Hãy suy nghĩ về nó. Trong vòng 10 năm tới, gần một nửa số việc làm mới sẽ đòi hỏi kiến thức đi vượt ra ngoài khuôn khổ của một nền giáo dục trung học. Thế nhưng, cũng nhiều như một phần tư sinh viên của chúng ta thậm chí không hoàn thành bậc trung học. Chất lượng của toán học và giáo dục khoa học chúng ta đứng sau nhiều quốc gia khác. Mỹ đã giảm xuống bậc thứ chín trong tỷ lệ dân số trẻ với trình độ đại học. Và như vậy câu hỏi là liệu tất cả chúng ta - là công dân, và là cha mẹ - có sẵn sàng làm những gì cần thiết để cung cấp cho mỗi trẻ em một cơ hội để thành công hay không.

Trách nhiệm đó bắt đầu không phải trong lớp học của chúng ta, nhưng trong gia đình và cộng đồng của chúng ta. Điều trước tiên là mỗi gia đình hướng dẫn tình yêu học tập trong một đứa trẻ. Chỉ có các bậc phụ huynh mới có thể chắc chắn rằng TV cần được tắt và bài tập về nhà được thực hiện đầy đủ. Chúng ta cần phải dạy cho trẻ em của chúng ta rằng không phải chỉ chiến thắng giải siêu vô địch thủ cầu mới là người xứng đáng để được nổi tiếng, nhưng là người chiến thắng của chính ngành khoa học. Chúng ta cần phải dạy họ rằng thành công không phải là một chức năng của sự nổi tiếng hay tiếp thị bản thân, nhưng là làm việc chăm chỉ và kỷ luật.

Trường học của chúng ta chia sẻ trách nhiệm này. Khi một đứa trẻ bước vào lớp học, nó phải là một nơi của kỳ vọng và hiệu suất cao. Nhưng quá nhiều trường học không hội đủ về việc kiểm tra như vậy. Đó là lý do tại sao thay vì chỉ đổ tiền vào một hệ thống không làm việc hiệu quả, chúng tôi đã phát động một cuộc thi được gọi là cuộc đua “vươn đến đỉnh cao”. Đến tất cả 50 tiểu bang, chúng tôi đã nói, "Nếu bạn chỉ cho chúng tôi những kế hoạch sáng tạo nhất để cải thiện chất lượng giáo viên và thành tích học sinh, chúng tôi sẽ cho bạn thấy tiền tài trợ."

Bạn thấy đấy, chúng ta biết những gì có thể từ con em chúng ta khi cải cách không chỉ là một nhiệm vụ từ trên xuống, nhưng công việc của giáo viên địa phương và các hiệu trưởng, hội đồng nhà trường và cộng đồng. Hãy học như Bruce Randolph tại Denver. Ba năm trước đây, nó được đánh giá là một trong các trường học tồi tệ nhất ở Colorado - nằm trên địa bàn hoạt động giữa hai băng đảng kình địch. Nhưng  vào cuối tháng Năm, 97 phần trăm của người cao niên được nhận bằng tốt nghiệp của họ ở đây. Hầu hết đều là người đầu tiên trong gia đình của họ đi học đại học. Và sau năm chuyển hóa đầu tiên của trường, Bà hiệu trưởng, người đã làm ra việc đó,cảm động đến rơi nước mắt khi một sinh viên nói, "Cảm ơn, bà Waters, đã cho thấy chúng tôi thông minh và chúng tôi có thể làm nên chuyện."  Đó là những gì các trường học tốt có thể làm, và chúng tôi muốn tất cả các trường học trên cả nước đều tốt như vậy.
Chúng ta cũng nên nhớ rằng sau cha mẹ, ảnh hưởng lớn nhất vào thành công của một đứa trẻ đến từ những người đàn ông hoặc phụ nữ ở phía trước lớp học. Tại Hàn Quốc, giáo viên được gọi là "người xây dựng đất nước." Ở đây tại Mỹ, đã đến lúc chúng ta đối xử với những người giáo dục trẻ em của chúng ta với cùng một mức độ tôn trọng như thế. Chúng tôi muốn khen thưởng giáo viên tốt và ngưng việc bào chữa cho những người giáo viên tồi. Và trong 10 năm tới, với thế hệ thời kỳ bùng nổ dân số sẽ về hưu từ lớp học của chúng ta, chúng tôi muốn chuẩn bị 100.000 giáo viên mới trong các lĩnh vực khoa học công nghệ và kỹ thuật và toán học.
Trong thực tế, đến với các bạn trẻ đang lắng nghe tối hôm nay, những người đang dự tính lựa chọn nghề nghiệp của mình: Nếu bạn muốn tạo sự khác biệt trong đời sống của dân tộc ta, nếu bạn muốn thực hiện một sự khác biệt trong đời sống của một đứa trẻ - hãy trở thành giáo viên. Đất nước của bạn cần bạn.
Tất nhiên, cuộc chạy đua giáo dục không kết thúc với một bằng tốt nghiệp trung học. Để cạnh tranh, giáo dục đại học phải nằm trong tầm tay của mỗi người Mỹ.
Đó là lý do tại sao chúng tôi đã kết thúc khoản tài trợ không bảo đảm cho người nộp thuế mà chỉ đem lợi lộc đến các ngân hàng, và sử dụng các khoản tiết kiệm để làm cho trường đại học có khả năng rộng mở cho hàng triệu sinh viên. Và năm nay, tôi đề nghị Quốc hội tiến xa hơn, để làm cho khoảng bù thuế tín dụng học phí của sinh viên chúng ta trở nên vĩnh viễn - trị giá 10,000 mỹ kim cho bốn năm đại học. Đó là điều phải làm.

Bởi vì mọi người đều có thể được huấn nghệ cho công việc mới và nghề nghiệp trong nền kinh tế thay đổi nhanh chóng ngày nay, chúng tôi cũng làm sung sức lại các trường cao đẳng cộng đồng Mỹ. Tháng trước, tôi thấy của các trường đầy hứa hẹn này tại Forsyth Tech ở Bắc Carolina. Nhiều sinh viên tại đó vốn đã từng làm việc trong các nhà máy xung quanh kể từ khi họ rời bỏ khu đô thị. Một bà mẹ của hai đứa con, người phụ nữ tên Kathy Proctor, đã từng làm việc trong ngành công nghiệp đồ nội thất từ năm 18 tuổi. Và cô ấy nói với tôi cô ấy lấy bằng của mình trong ngành công nghệ sinh học hiện nay, vào lúc 55 tuổi, không chỉ bởi vì các công việc nội thất đã mất hết, mà là vì cô ấy muốn truyền cảm hứng cho con em của mình theo đuổi giấc mơ của chúng, cũng vậy. Như Kathy nói: "Tôi hy vọng điều đó nói với họ là không bao giờ đầu hàng số phận."
Nếu chúng ta cứ bước đi tiếp - nếu chúng ta nâng cao kỳ vọng cho mọi trẻ em, và cho chúng cơ hội tốt nhất để có thể đi học, từ ngày chúng được sinh ra cho đến khi  lấy công việc cuối cùng - chúng ta sẽ đạt được mục tiêu mà tôi đặt ra cách đây hai năm: Đến cuối thập kỷ này, nước Mỹ lại một lần nữa sẽ có tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp đại học cao nhất trên thế giới.
Lược dịch từ nguyên bản bởi
Nguyễn Huy
Roanoke, VA

No comments:

Post a Comment