Saturday, January 29, 2011

Thông Điệp Liên Bang của TT Obama ngày 25 tháng 1 năm 2011- bản dịch tiếng Việt by Nguyễn Huy

Thưa ông chủ tịch hạ viện, thưa phó tổng thống, Các vị thành viên của quốc hội, các vị quý khách và toàn thể đồng bào.
 
Tối nay, tôi muốn khởi đầu bằng vào việc chào mừng những quý ông, quý bà của quốc hội khóa thứ 112 cũng như vị tân phát ngôn viên của các bạn, John Boehner. Và khi chúng ta đánh dấu sự kiện này, chúng ta cũng chú tâm tới chiếc ghế trống trong hội sảnh cùng cầu nguyện cho sức khỏe của vị đồng viện và là người bạn của chúng ta- Gabby Giffords.
 
Không che giấu gì rằng giữa người trong chúng ta tối nay từng có những sự khác biệt trong hai năm vừa qua. Sự tranh luận vẫn còn tiếp tục, chúng ta đã tranh đấu quyết liệt cho niềm tin của chúng ta. Và đó cũng là một điều hay. Đó cũng là một nhu cầu dân chủ mạnh mẽ nhất.  Điều đó là những gì giúp thiết lập chúng ta trở nên một phần đặt trưng của quốc gia.
 
Nhưng có một lý do trong tấn thảm kịch tại Tucson đã cho chúng ta một khoảng lặng ngừng. Giữa những tiếng,ồn ào,dữ dội và đầy hiềm khích trong những cuộc công luận của chúng ta. Sự kiện Tucson đã nhắc nhở chúng ta rằng không cần biết chúng ta là ai hoặc chúng ta đến từ đâu, mỗi chúng ta là một phần của một điều gì đó vĩ đại hơn – Điều gì đó có nhiều hệ lụy hơn là đảng phái hay những xu hướng chính trị.
 
Chúng ta là một phần trong một gia đình Mỹ Quốc. Chúng ta tin rằng trong một quốc gia mà ở đó mỗi sắc dân và niềm tin cũng như mọi quan điểm đều có thể được nhìn nhận, chúng ta vẫn liên kết với nhau như một dân tộc; rằng chúng ta cùng nhau chia sẽ những niềm hy vọng bình dị và tín ngưỡng phổ biến; rằng những giấc mơ của một em bé gái tại thành phố Tucson cũng không khác gì lắm so với những con em chúng ta, và rằng tất cả các em đều xứng đáng để thực hiện trọn vẹn mộng ước đó.    
Điều đó cũng vậy, là những gì tạo nên nét đặc trưng của quốc gia chúng ta.
Hiện tại, tự thân sự kiện, không thể đơn giản công nhận là nó mở ra một kỷ nguyên mới của sự hợp tác. Những gì đến trong thời điểm này còn tùy thuộc vào chúng ta. Những gì đến trong thời điểm này sẽ được xác định không phải bởi vì chúng ta cùng ngồi chung với nhau đêm nay, nhưng có hay không chúng ta có thể cùng làm việc chung với nhau vào ngày mai.
Tôi tin là chúng ta có thể và chúng ta phải như vậy. Đó là những gì mà dân chúng, những người đã gửi chúng ta đến đây, kỳ vọng vào chúng ta. Với phiếu bầu của họ, họ vừa xác định rằng nhiệm vụ quản lý sẽ ngay từ bây giờ trở nên một sự chia sẽ trách nhiệm chung giữa các đảng phái. Những dự luật mới sẽ được thông qua với sự hỗ tương từ đảng Dân chủ cũng như Cộng hòa. Chúng ta sẽ cùng tiến lên phía trước chung với nhau hoặc không có ai cả. Vì những thách đố mà chúng ta đang đối mặt còn lớn hơn cả đảng phái và lớn hơn cả cơ cấu chính trị.
 
Điểm mấu chốt hiện nay là không phải ai là kẻ thắng trong cuộc bầu cử kế tiếp- sau khi tất cả chúng ta vừa trải qua một cuộc bầu cử. Điểm mấu chốt là có hay không những việc làm mới và nền kỹ nghệ được bám trụ tại quốc gia này hoặc là ở các nước nào đó. Đó là có hay không những công việc khó khăn và nền kỹ nghệ của dân chúng ta được tưởng thưởng. Đó là có hay không chúng ta duy trì được sự lãnh đạo mà nhờ vào đó đã làm cho nước Mỹ không chỉ là một địa điểm trên bản đồ nhưng là ánh sáng chiếu soi khắp thế giới.
Chúng ta đã sẵn sàng cho tiến trình. Hai năm sau thời kỳ suy thoái tệ hại nhất mà chúng ta từng được biết. Thị trường chứng khoán mới vừa khởi sắc. Lợi nhuận các doanh nghiệp đang lên. Nền kinh tế tăng trưởng trở lại
Nhưng chúng ta chưa bao giờ đo lường tiến trình này bằng những thước đo đơn độc. Chúng ta đo lường tiến trình này bằng vào sự thành công của những công dân chúng ta. Bằng vào những việc làm mà họ có thể tìm được và chất lượng cuôc sống do những công việc đó mang lại. Bằng vào triển vọng của các doanh nghiệp nhỏ làm chủ bởi những người biến giấc mơ của một ý tưởng tốt thành một doanh nghiệp phát triển năng nỗ. Bằng vào những cơ hội cho một đời sống tốt đẹp hơn mà chúng ta truyền lại cho con em chúng ta.
Đó là các dự án người dân Mỹ muốn chúng ta làm, Chung với nhau.
Chúng ta đã thực hiện điều đó trong tháng Mười Hai vừa rồi. Cảm ơn cho luật cắt giảm thuế vừa thông qua, tiền lương của người Mỹ hôm nay có tăng hơn một chút. Mỗi doanh nghiệp có thể tiết giảm toàn bộ chi phí đầu tư mới mà họ làm trong năm nay. Và những bước này được thực hiện bởi đảng Dân Chủ và Cộng Hòa sẽ phát triển nền kinh tế và cộng thêm hơn một triệu công việc trong lĩnh vực tư nhân tạo ra hồi năm ngoái.
Nhưng chúng ta phải làm nhiều hơn nữa. Các bước mà chúng ta đã làm trong hai năm vừa qua có thể bị phá vỡ sau cuộc suy thoái này, nhưng để giành chiến thắng trong tương lai, chúng ta sẽ phải cần chấp nhận những thách đố đã được trãi qua hàng thập kỷ để thực hiện.
Nhiều người đang xem tối hôm nay có lẽ nhớ tới khoảng thời gian khi họ đang tìm kiếm một công việc tốt cũng có nghĩa là việc họ xuất hiện tại một nhà máy gần đó hoặc một khu kinh doanh ở trung tâm thành phố. Bạn nhiều khi đã không cần một bằng cấp nào. Và sự cạnh tranh của bạn đã khá nhiều giới hạn trong những người láng giềng của bạn. Nếu bạn làm việc chăm chỉ. Cơ hội là bạn có một công việc để lo cho cuộc sống với một ngân phiếu tàm tạm, phúc lợi đầy đủ với các cơ hội để thăng tiến và có lẽ bạn sẽ thấy tự hào khi nhìn thấy con bạn cùng làm việc chung trong một công ty.
Thế giới đó đã đổi thay, và đối với nhiều người, sự thay đổi đã diễn ra thật đau đớn. Tôi đã nhìn thấy nó trong các ô cửa đóng kín của những nhà máy từng một thời bùng phát. Và mặt tiền trống rỗng của các cửa hiệu đã từng tấp nập trên các phố chính. Tôi đã nghe thấy nó trong nỗi thất vọng của những người Mỹ khi nhìn thấy phiếu lương họ suy giảm và công ăn việc làm của họ biến mất. Những người đàn ông và phụ nữ đáng tự hào là những người cảm thấy các quy tắc đã bị thay đổi giữa cuộc chơi
Họ nói đúng. Các quy tắc đã thay đổi. Chỉ trong một thế hệ, các cuộc cách mạng kỹ thuật đã làm thay đổi cách chúng ta sống, làm việc và kinh doanh. Những nhà máy thép một khi cần 1000 công nhân thì có thể ngay bây giờ có thể làm việc chỉ với 100. Hôm nay, chỉ bất cứ công ty nào cũng có thể thiết lập cửa hàng, thuê mướn nhân công và bán sản phẩm của họ bất cứ nơi nào có kết nối chỉ với một đường dây internet.
Trong khi đó, những quốc gia như Trung Hoa và Ấn Độ đã nhận ra rằng với một vài thay đổi của riêng họ, họ có thể cạnh tranh trong thế giới mới này. Và vì thế họ bắt đầu giáo dục trẻ em sớm hơn và lâu hơn, với sự chú trọng nhiều hơn vào toán học và khoa học. Họ đang đầu tư vào việc nghiên cứu và công nghệ mới. Chỉ mới gần đây, Trung Hoa đã trở thành cơ sở nghiên cứu tư nhân về năng lượng mặt trời và máy tính lớn nhất thế giới.
Vì vậy, vâng, thế giới đã thay đổi. Sự cạnh tranh cho công việc là có thật. Nhưng điều này không làm chúng ta nản chí. Nó sẽ thách thức chúng ta. Hãy nhớ -  Với tất cả những tác động mà chúng ta đã phải đối phó vào những năm gần đây, cho tất cả những người luôn chống đối đang dự đoán về sự suy giảm của chúng ta, Mỹ vẫn có nền kinh tế lớn nhất và thịnh vượng nhất trên thế giới. Không có những công nhân - không có những công nhân nào có năng suất sản phẩm cao hơn chúng ta. Không có quốc gia nào có các công ty thành công hơn chúng ta, hoặc được cấp nhiều sáng chế cho các nhà  phát minh và doanh nhân như vậy. Chúng ta đang là nơi có các trường cao đẳng tốt nhất thế giới và các trường đại học, nơi mà các sinh viên đến học nhiều hơn bất kỳ nơi nào trên trái đất.
Hơn nữa, chúng ta là những quốc gia đầu tiên được thành lập vì lợi ích của một ý tưởng - ý tưởng rằng mỗi chúng ta đều xứng đáng có cơ hội để hình dung vận mệnh của chính mình. Đó là lý do tại sao nhiều thế kỷ qua, những người tiên phong và những người nhập cư đã liều bỏ tất cả mọi thứ để đến đây. Đó là lý do tại sao sinh viên của chúng ta không chỉ ghi nhớ các phương trình, nhưng câu trả lời các câu hỏi như "Điều gì làm bạn nghĩ về ý tưởng đó? Những gì bạn sẽ thay đổi về thế giới. Những gì bạn muốn khi lớn lên??".
Tương lai là của chúng ta để giành chiến thắng. Nhưng muốn đến đó, chúng ta không thể đứng yên. Như Robert Kennedy đã từng nói, "Tương lai không phải là một quà tặng mà là một thành tựu..". Duy trì giấc mơ Mỹ không bao giờ được đứng hờ hững. Nó có yêu cầu mỗi thế hệ cần phải hy sinh, tranh đấu để đáp ứng nhu cầu của thời đại mới.
Và bây giờ đến lượt chúng ta. Chúng t
a biết những gì cần để cạnh tranh cho các công việc và các ngành công nghiệp trong thời đại chúng ta. Chúng ta cần phải đề xuất sự đổi mới, đề xuất cho nền giáo dục, và ngoài ra còn xây dựng các phần còn lại của thế giới. Chúng ta phải làm cho nước Mỹ là nơi tốt nhất trên trái đất để làm kinh doanh. Chúng ta cần phải chịu trách nhiệm về thâm hụt ngân sách và cải cách chính phủ của chúng ta. Đó là cách người dân của chúng ta phát triển thịnh vượng, đó là cách  chúng ta sẽ giành chiến thắng trong tương lai. Và đêm nay, tôi sẽ nói về phương cách để đưa chúng ta đến đó.
Bước đầu tiên để chiến thắng trong tương lai là khuyến khích sự đổi mới của người Mỹ. Không ai trong chúng ta có thể dự đoán chắc chắn về những gì mà ngành công nghiệp lớn sẽ ra sao hoặc trong những việc làm mới sẽ đến từ đâu. Ba mươi năm trước, chúng ta không thể biết rằng một cái gì đó gọi là Internet sẽ dẫn đến một cuộc cách mạng kinh tế. Những gì chúng ta có thể làm - những gì mà nước Mỹ đã làm tốt hơn so với bất cứ ai khác - là tia lửa sáng tạo và trí tưởng tượng của mọi người. Chúng ta là quốc gia đã đưa xe hơi vào các xa lộ và máy tính trong các văn phòng; quốc gia của Edison và anh em nhà Wright; của Google và Facebook. Tại Mỹ, sự đổi mới không chỉ làm thay đổi cuộc sống của chúng ta. Đó là cách mà chúng ta sống.
Hệ thống tự do cho các doanh nghiệp của chúng ta là những gì định hướng cho sự canh tân. Nhưng bởi vì nó không phải luôn luôn đem lại lợi nhuận cho các công ty để họ đầu tư vào nghiên cứu cơ bản, xuyên suốt lịch sử của chúng ta, chính phủ chúng ta đã cung cấp cho các nhà khoa học tiên tiến và các nhà phát minh với tất cả sự hỗ trợ mà họ cần. Đó là những gì đã gieo hạt giống cho mạng Internet. Đó là những gì đã giúp làm nên những điều có thể giống như các chip máy tính và GPS. Chỉ cần nghĩ về tất cả các công việc tốt - từ sản xuất cho đến bán lẻ - đều đến từ những đột phá đó.
Nửa thế kỷ trước, khi Liên Xô đánh bại chúng ta vào trong không gian với sự phóng một vệ tinh được gọi là Sputnik, chúng ta đã không có ý tưởng để làm thế nào khiến chúng ta sẽ đánh bại họ đến với mặt trăng. Nền khoa học đó thậm chí còn chưa có. NASA thì chưa xuất hiện. Nhưng sau khi đầu tư vào nghiên cứu và giáo dục tốt hơn, chúng ta đã không chỉ vượt qua Liên Xô, chúng ta còn tung ra một làn sóng đổi mới mà nó đã tạo ra những ngành công nghiệp mới mẽ và hàng triệu công việc mới.
 
Đây là thời điểm Sputnik của thế hệ chúng ta. Hai năm trước, tôi đã nói rằng chúng ta cần đạt đến một cấp độ nghiên cứu và phát triển chúng ta chưa từng thấy kể từ  cuộc đua giành độ cao trong không gian. Và trong một vài tuần tới, tôi sẽ gửi một ngân sách lên Quốc hội để giúp chúng tôi đáp ứng được mục tiêu đó. Chúng tôi sẽ đầu tư vào nghiên cứu về y sinh học, công nghệ thông tin, và đặc biệt là công nghệ năng lượng sạch - một khoản đầu tư mà nó sẽ giúp tăng cường an ninh của chúng ta, bảo vệ hành tinh của chúng ta, và tạo ra vô số việc làm mới cho người dân của chúng ta.
 
Hiện rồi, chúng ta đang chứng kiến sự hứa hẹn của năng lượng tái tạo. Robert và Gary Allen là hai anh em hiện điều hành một công ty nhỏ chuyên làm tấm lợp mái nhà ở Michigan. Sau sự kiện 11 tháng 9, họ tình nguyện đưa những người thợ lợp mái nhà tốt nhất của họ đến giúp đỡ sửa chữa Ngũ Giác Đài. Nhưng rồi một nửa số nhà máy của họ đã không còn được sử dụng, và suy thoái kinh tế đã tác động nặng nề đến họ. Ngày nay, với sự giúp đỡ từ một khoản vay của chính phủ, mà những không gian trống đó đang được sử dụng để sản xuất tấm lợp quang năng hiện đang bán trên khắp đất nước. Nói theo cách của Robert, "Chúng tôi đã tái tạo chính mình."
Đó là những gì người Mỹ đã làm cho hơn 200 năm qua: Sáng tạo lại chính mình. Và đthúc đẩy nhiều hơn những câu chuyện thành công giống như anh em nhà Allen, chúng ta đã bắt đầu tái tạo lại chính sách năng lượng của chúng ta. Chúng tôi không chỉ trao tiền. Chúng tôi đang phát động một thách thức. Chúng tôi đang nói với các nhà khoa học Mỹ và kỹ sư rằng nếu họ dốc tâm dốc sức tối đa vào trong các lĩnh vực của họ, và tập trung vào những vấn đề hóc búa nhất trong năng lượng sạch, chúng tôi sẽ tài trợ cho dự án Apollo đó của thời đại chúng ta.
Tại Viện Công nghệ California, họ đang phát triển một cách để biến ánh sáng mặt trời và nước thành nhiên liệu cho xe hơi của chúng ta. Tại Phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge, họ đang sử dụng siêu máy tính để tạo nhiều năng lượng hơn cho các cơ sở hạt nhân của chúng ta. Với nhiều cuộc nghiên cứu và nhiều ưu đãi hơn, chúng ta có thể phá vỡ sự lệ thuộc vào dầu mỏ với nhiên liệu sinh học, và trở thành quốc gia đầu tiên có một triệu xe điện trên xa lộ vào năm 2015
Chúng ta cần phải đứng đằng sau sự đổi mới này. Và để giúp tài trợ cho nó, tôi yêu cầu Quốc hội loại bỏ hàng tỷ đô la tiền của người thọ thuế hiện đang cung cấp cho các công ty dầu hỏa. Tôi không biết - Tôi không biết nếu bạn đã nhận thấy nó hay chưa, nhưng họ thì đang làm tốt chỉ trên vấn đề riêng của họ. Vì vậy, thay vì trợ cấp năng lượng của quá khứ, chúng ta hãy đầu tư vào cái của tương lai.
Hiện tại, đột phá về năng lượng sạch chỉ sẽ chuyển dịch thành công ăn việc trong ngành năng lượng sạch nếu doanh nghiệp biết về một thị trường dành cho những gì họ đang bán. Vì vậy, đêm nay, tôi thách thức các bạn để cùng tôi thiết lập nên một mục tiêu mới: Vào năm 2035, 80 phần trăm điện của Mỹ sẽ đến từ các nguồn năng lượng sạch.
Một số người muốn phongquang năng. Những người khác muốn nguyên tử năng, than sạch và khí tự nhiên. Để đáp ứng mục tiêu này, chúng ta sẽ cần tất cả - và tôi kêu gọi đảng Dân chủ và đảng Cộng Hòa làm việc cùng nhau để làm cho nó xảy ra.
Duy trì sự lãnh đạo của chúng ta trong nghiên cứu và công nghệ là rất quan trọng cho sự thành công của Mỹ. Nhưng nếu chúng ta muốn giành chiến thắng trong tương lai - nếu chúng ta muốn đổi mới để tạo ra công ăn việc làm ở Mỹ và không phải ở nước ngoài - thì chúng ta cũng phải giành chiến thắng trong cuộc chạy đua để giáo dục trẻ em của chúng ta.
Hãy suy nghĩ về nó. Trong
vòng 10 năm tới, gần một nửa số việc làm mới sẽ đòi hỏi kiến thức đi vượt ra ngoài khuôn khổ của một nền giáo dục trung học. Thế nhưng, cũng nhiều như một phần tư sinh viên của chúng ta thậm chí không hoàn thành bậc trung học. Chất lượng của toán học và giáo dục khoa học chúng ta đứng sau nhiều quốc gia khác. Mỹ đã giảm xuống bậc thứ chín trong tỷ lệ dân số trẻ với trình độ đại học. Và như vậy câu hỏi là liệu tất cả chúng ta - là công dân, và là cha mẹ - sẵn sàng làm những gì cần thiết để cung cấp cho mỗi trẻ em một cơ hội để thành công hay không.
 
Trách nhiệm đó bắt đầu không phải trong lớp học của chúng ta, nhưng trong gia đình và cộng đồng của chúng ta. Điều trước tiên là mỗi gia đình hướng dẫn tình yêu học tập trong một đứa trẻ. Chỉ có các bậc phụ huynh mới có thể chắc chắn rằng TV cần được tắt và bài tập về nhà được thực hiện đầy đủ. Chúng ta cần phải dạy cho trẻ em của chúng ta rằng không phải chỉ chiến thắng giải siêu vô địch thủ cầu mới là người xứng đáng để được nổi tiếng, nhưng người chiến thắng của chính ngành khoa học. Chúng ta cần phải dạy họ rằng thành công không phải là một chức năng của sự nổi tiếng hay tiếp thị bản thân, nhưng làm việc chăm chỉ và kỷ luật.
 
Trường học của chúng ta chia sẻ trách nhiệm này. Khi một đứa trẻ bước vào lớp học, nó phải là một nơi của kỳ vọng và hiệu suất cao. Nhưng quá nhiều trường học không hội đủ về việc kiểm tra như vậy. Đó là lý do tại sao thay vì chỉ đổ tiền vào một hệ thống không làm việc hiệu quả, chúng tôi đã phát động một cuộc thi được gọi là cuộc đua “vươn đến đỉnh cao”. Đến tất cả 50 tiểu bang, chúng tôi đã nói, "Nếu bạn chỉ cho chúng tôi những kế hoạch sáng tạo nhất để cải thiện chất lượng giáo viên và thành tích học sinh, chúng tôi sẽ cho bạn thấy tiền tài trợ."
Bạn thấy đấy, chúng ta biết những gì có thể từ con em chúng ta khi cải cách không chỉ là một nhiệm vụ từ trên xuống, nhưng công việc của giáo viên địa phương và các hiệu trưởng, hội đồng nhà trường và cộng đồng. Hãy học như Bruce Randolph tại Denver. Ba năm trước đây, nó được đánh giá là một trong các trường học tồi tệ nhất ở Colorado - nằm trên địa bàn hoạt động giữa hai băng đảng kình địch. Nhưng  vào cuối tháng Năm, 97 phần trăm của người cao niên được nhận bằng tốt nghiệp của họ ở đây. Hầu hết đều là người đầu tiên trong gia đình của họ đi học đại học. Và sau năm chuyển hóa đầu tiên của trường, hiệu trưởng, người đã làm ra việc đó,cảm động đến rơi nước mắt khi một sinh viên nói, "Cảm ơn, bà Waters, đã cho thấy chúng tôi thông minh và chúng tôi có thể làm nên chuyện."  Đó là những gì các trường học tốt có thể làm, và chúng tôi muốn tất cả các trường học trên cả nước đều tốt như vậy.
Chúng ta cũng nên nhớ rằng sau cha mẹ, ảnh hưởng lớn nhất vào thành công của một đứa trẻ đến từ những người đàn ông hoặc phụ nữ ở phía trước lớp học. Tại Hàn Quốc, giáo viên được gọi là "người xây dựng đất nước." Ở đây tại Mỹ, đã đến lúc chúng ta đối xử với những người giáo dục trẻ em của chúng ta với cùng một mức độ tôn trọng như thế. Chúng tôi muốn khen thưởng giáo viên tốt và ngưng việc bào chữa cho những người giáo viên tồi. Và trong 10 năm tới, với thế hệ thời kỳ bùng nổ dân số sẽ về hưu từ lớp học của chúng ta, chúng tôi muốn chuẩn bị 100.000 giáo viên mới trong các lĩnh vực khoa học công nghệ và kỹ thuật và toán học.
Trong thực tế, đ
ến với các bạn trẻ đang lắng nghe tối hôm nay, những người đang dự tính lựa chọn nghề nghiệp của mình: Nếu bạn muốn tạo sự khác biệt trong đời sống của dân tộc ta, nếu bạn muốn thực hiện một sự khác biệt trong đời sống của một đứa trẻ - hãy trở thành giáo viên. Đất nước của bạn cần bạn.
Tất nhiên, cuộc chạy đua giáo dục không kết thúc với một bằng tốt nghiệp trung học. Để cạnh tranh, giáo dục đại học phải nằm trong tầm tay của mỗi người Mỹ.
 Đó là lý do tại sao chúng tôi đã kết thúc khoản tài trợ không bảo đảm cho người nộp thuế mà chỉ đem lợi lộc đến các ngân hàng, và sử dụng các khoản tiết kiệm để làm cho trường đại học có khả năng rộng mở cho hàng triệu sinh viên. Và năm nay, tôi đề nghị Quốc hội tiến xa hơn, để làm cho khoảng bù thuế tín dụng học phí của sinh viên chúng ta trở nên vĩnh viễn - trị giá 10,000 mỹ kim cho bốn năm đại học. Đó là điều phải làm.
 
Bởi vì mọi người đều có thể được huấn nghệ cho công việc mới và nghề nghiệp trong nền kinh tế thay đổi nhanh chóng ngày nay, chúng tôi cũng làm sung sức lại các trường cao đẳng cộng đồng Mỹ. Tháng trước, tôi thấy của các trường đầy hứa hẹn này tại Forsyth Tech ở Bắc Carolina. Nhiều sinh viên tại đó vốn đã từng làm việc trong các nhà máy xung quanh kể từ khi họ rời bỏ khu đô thị. Một bà mẹ của hai đứa con, người phụ nữ tên Kathy Proctor, đã từng làm việc trong ngành công nghiệp đồ nội thất từ năm 18 tuổi. Và cô ấy nói với tôi cô ấy lấy bằng của mình trong ngành công nghệ sinh học hiện nay, vào lúc 55 tuổi, không chỉ bởi vì các công việc nội thất đã mất hết, mà là vì cô ấy muốn truyền cảm hứng cho con em của mình theo đuổi giấc mơ của chúng, cũng vậy. Như Kathy nói: "Tôi hy vọng điều đó nói với họ là không bao giờ đầu hàng số phận."
Nếu chúng ta
cứ bước đi tiếp - nếu chúng ta nâng cao kỳ vọng cho mọi trẻ em, và cho chúng cơ hội tốt nhất để có thể đi học, từ ngày chúng được sinh ra cho đến khi  lấy công việc cuối cùng - chúng ta sẽ đạt được mục tiêu mà tôi đặt ra cách đây hai năm: Đến cuối thập kỷ này, nước Mỹ lại một lần nữa sẽ có tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp đại học cao nhất trên thế giới.
Một điểm sau cùng về giáo dục. Ngày nay, có hàng trăm hàng ngàn sinh viên xuất sắc tại các trường học của chúng ta mà không phải là công dân Mỹ. Một số là con cái của những công nhân bất hợp pháp, là những người đã không còn cách nào khác để làm với các cha mẹ họ. Họ lớn lên như người Mỹ và cam kết trung thành dưới lá cờ của chúng ta, và họ sống mỗi ngày với các mối đe dọa trục xuất. Những người khác đến đây từ nước ngoài du học tại các trường cao đẳng và đại học của chúng ta. Nhưng ngay khi họ có được bằng cấp cao, chúng ta gửi họ trở về nước để cạnh tranh với chúng ta. Điều đó quả thật vô lý
 
Ngay lúc này, tôi mạnh mẽ tin tưởng rằng chúng ta nên đưa vào, một lần cho tất cả vấn đề nhập cư bất hợp pháp. Và tôi sẵn sàng làm việc với Đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ để bảo vệ biên giới của chúng ta, thực thi pháp luật của chúng tađể ý tới hàng triệu công nhân không có giấy tờ vốn là những người hiện đang sống trong bóng tối. Tôi biết rằng cuộc tranh luận này sẽ rất khó khăn. Tôi biết nó sẽ làm mất thời gian. Nhưng đêm nay, chúng ta hãy đồng ý để làm cho nỗ lực đó. Và chúng ta hãy dừng ngay việc trục xuất tài năng, những người trẻ có trách nhiệm, những người có thể được biên chế vào các phòng thí nghiệm nghiên cứu của chúng ta hoặc bắt đầu cho một doanh nghiệp mới, những người có thể hơn thế nữa đang tiếp tục làm giàu cho quốc gia này.
Bước thứ ba để chiến thắng tương lai là xây dựng lại nước Mỹ. Để thu hút các doanh nghiệp mới đến vùng duyên hải của chúng ta, chúng ta cần cách nhanh nhất, cách đáng tin cậy nhất để vận chuyển người, hàng hoá, và thông tin - từ đường sắt cao tốc đến Internet tốc độ cao.
Cơ sở hạ tầng của chúng t
a sử dụng là tốt nhất, nhưng sự dẫn đầu của chúng ta bị trượt dốc. Tại Hàn Quốc, hộ gia đình có truy cập Internet tốc độ cao nhiều hơn chúng ta. Các nước ở châu Âu và Nga đầu tư vào quốc lộthiết lộ của họ nhiều hơn so với chúng ta. Trung Quốc thì đang thiết kế các tàu lửa nhanh hơn và nhiều sân bay tân tiến hơn. Trong khi đó, khi các kỹ sư của chúng ta đánh giá cơ sở hạ tầng của đất nước này, họ đã cho chúng ta một điểm "D."
Chúng ta cần phải làm tốt hơn. Mỹ là quốc gia xây dựng tuyến đường sắt xuyên lục địa, đem điện đến các cộng đồng nông thôn, xây dựng các hệ thống quốc lộ cao tốc. Các công việc được tạo ra bởi các dự án này không chỉ đến từ việc lắp đặt lối đi hoặc vỉa hè. Chúng đến từ các doanh nghiệp đã mở ra gần các trạm xe lửa mới của thị xã hoặc các cung đường mới nối vào thành phố.
Vì vậy, trong
vòng hai năm qua, chúng tôi đã bắt đầu xây dựng lại cho thế kỷ 21, một dự án có nghĩa là hàng ngàn công ăn việc làm tốt được tạo ra cho ngành công nghiệp xây dựng vốn bị ảnh hưởng nặng nề. Và đêm nay, tôi đề xuất rằng chúng tôi tăng gấp đôi những nỗ lực đó.
Chúng tôi sẽ đưa
nhiều người Mỹ hơn để làm việc sửa chữa những cầu đường xuống cấp. Chúng tôi sẽ đảm bảo điều này hoàn toàn được thanh toán dứt điểm, nhằm thu hút đầu tư tư nhân, và lựa chọn dự án dựa vào những gì tốt nhất cho nền kinh tế, chứ không phải cho các chính trị gia.
Trong thời hạn 25 năm, mục tiêu của chúng tôi là cung cấp cho 80 phần trăm người Mỹ sử dụng đường sắt cao tốc. Phương tiện này có thể cho phép bạn chỉ cần một nửa thời gian để đến nơi so với đi du lịch bằng xe hơi. Đối với một số tuyến đường, nó còn nhanh hơn cả máy bay - mà không bị nhồi lắc. Khi chúng ta đang nói đây, các tuyến đường ở California và Trung Tây đã được tiến hành.
Trong thời hạn năm năm tới, chúng tôi sẽ tạo điều kiện cho các doanh nghiệp triển khai thế hệ
kế tiếp của mạng vô tuyến tốc độ cao đến với 98 phần trăm người Mỹ. Điều này không chỉ về  - điều này không chỉ là Internet nhanh hơn hoặc cuộc gọi ít hơn. Đó là về việc kết nối tất cả các phần nước Mỹ trong thời đại kỹ thuật số này. Đó là về một cộng đồng nông thôn ở Iowa hoặc Alabama, nơi nông dân và chủ doanh nghiệp nhỏ sẽ có thể bán sản phẩm của họ trên toàn thế giới. Đó là về một người lính cứu hỏa có thể tải sơ đồ thiết kế của một tòa nhà đang cháy vào một thiết bị cầm tay, một sinh viên có thể theo học các lớp chỉ với một quyển sách kỹ thuật số, hoặc một bệnh nhân có thể mặt đối mặt trò chuyện với bác sĩ riêng.
Tất cả các đầu tư đó - trong đổi mới, giáo dục và cơ sở hạ tầng - sẽ làm cho nước Mỹ thành một nơi tốt hơn để kinh doanh và tạo việc làm. Tuy nhiên, để giúp các công ty của chúng ta cạnh tranh, chúng ta cũng phải gỡ bỏ các rào cản đứng trên con đường thành công của họ.
Ví dụ, trong những năm qua, một cuộc diễu hành của các
nhà vận động hành lang đã dùng nhiều thủ đoạn để thao túng một số danh mục thuế để làm lợi cho các công ty và ngành công nghiệp cá biệt nào đó. Những người kế toán hoặc luật sư làm việc trong hệ thống đó có thể cuối cùng không phải trả một thứ thuế nào cả. Nhưng tất cả các doanh nghiệp còn lại đụng phải một trong những mức thuế suất kinh doanh cao nhất trên thế giới. Điều đó thật là vô lý, và nó phải thay đổi.
Vì vậy, đêm nay, tôi yêu cầu đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa đơn giản hóa hệ thống.
Loại bỏ những sơ hở đó, tạo sân chơi bình đẳng. Và sử dụng các khoản tiết kiệm để giảm mức thuế doanh nghiệp lần đầu tiên trong vòng 25 năm qua - mà không cần thêm vào trong khoản thâm hụt ngân sách của chúng ta. Nó có thể được thực hiện.
Để giúp các doanh nghiệp bán sản phẩm ra nước ngoài nhiều hơn, chúng ta đặt mục tiêu tăng gấp đôi mức xuất khẩu của chúng ta vào năm 2014 - bởi vì chúng ta càng xuất khẩu nhiều hơn thì các công việc sẽ được tạo ra nhiều hơn cho nước chúng ta. Hiện tại, xuất khẩu của chúng ta đang vươn lên. Gần đây, chúng tôi đã ký những hiệp ước với Ấn Độ và Trung Quốc qua đó sẽ giúp tạo ra hơn 250.000 việc làm ở đây ngay tại Hoa Kỳ. Vào tháng trước, chúng tôi cũng đã hoàn tất một hiệp định thương mại với Hàn Quốc tạo ra ít nhất là 70.000 công ăn việc làm cho người Mỹ. Thỏa thuận này là những hỗ trợ chưa từng có cho kinh doanh và lao động, đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa - và tôi yêu cầu Quốc hội hãy thông qua càng sớm càng tốt.
Hiện giờ, trước khi tôi nhậm chức, tôi đã nói rõ rằng chúng ta sẽ thực thi các hiệp định thương mại của chúng ta, và rằng tôi sẽ chỉ ký thỏa thuận nào mà nó giữ vững được niềm tin đến với các công nhân Mỹ và thúc đẩy việc làm của người Mỹ. Đó là những gì chúng ta đã làm với Hàn Quốc, và đó là những gì tôi dự định sẽ làm như chúng ta đang theo đuổi các hiệp định với Panama và Colombia và các đối tác Châu Á Thái Bình Dương của chúng ta cũng như với cuộc đàm phán thương mại toàn cầu.
Để giảm thiểu rào cản đối với tăng trưởng và đầu tư, tôi đã ra lệnh xem xét lại các quy định của chính phủ. Khi chúng tôi tìm thấy các quy tắc mà nó đặt thêm một gánh nặng không cần thiết trên vai các doanh nghiệp, chúng tôi sẽ sửa đổi chúng. Nhưng tôi sẽ không ngần ngại để tạo ra hoặc
thực thi các biện pháp nhằm bảo vệ ý thức chung cho mọi người Mỹ. Đó là những gì chúng ta đã thực hiện ở nước này trong hơn một thế kỷ qua. Đó là lý do tại sao nguồn thực phẩm của chúng ta thì an toàn để ăn, nước của chúng ta thì an toàn để uống, và không khí của chúng ta thì an toàn để thở. Đó là lý do tại sao chúng ta có giới hạn tốc độ và luật lao động cho trẻ em. Đó là lý do tại sao năm ngoái, chúng tôi đưa ra luật bảo vệ người tiêu dùng đối với các loại ẩn phí và mức phạt vô tội vạ đến từ các công ty thẻ tín dụng và đặt nhiều quy định mới để ngăn chặn một cuộc khủng hoảng tài chính. Và đó là lý do tại sao chúng tôi thông qua luật cải cách y tế mà cuối cùng đã ngăn cản ngành công nghiệp bảo hiểm y tế lợi dụng các bệnh nhân.  
Gần đây, tôi đã nghe tin đồn rằng một số các bạn vẫn còn có mối quan tâm về đạo luật chăm sóc sức khỏe mới. Vì vậy, hãy để tôi là người đầu tiên để nói lên bất cứ điều gì có thể được cải thiện. Nếu bạn có ý tưởng nào hay hơn để cải tiến luật săn sóc sức khỏe tốt hơn hoặc có nhiều khả năng hơn, tôi rất muốn làm việc với bạn. Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ bằng cách chỉnh sửa một lỗ hổng trong pháp luật mà nó đặt thêm một gánh nặng không cần thiết trên sổ sách kế toán cho doanh nghiệp nhỏ.
Những gì tôi
cương quyết không làm - những gì tôi quyết không muốn làm là quay trở lại những ngày khi các công ty bảo hiểm có thể từ chối bảo hiểm một người nào đó vì một điều kiện tồn tại từ trước.
Tôi không muốn nói cho James Howard, một bệnh nhân ung thư não từ Texas,
rằng việc điều trị của ông có thể không được bảo hiểm chi trả. Tôi không muốn nói cho Jim Houser, một nhà kinh doanh nhỏ từ Oregon, rằng ông phải quay trở lạitrả thêm $5,000 để bảo hiểm cho những nhân viên của mình. Khi chúng ta đang nói đây, thì điều luật này đã làm cho các toa thuốc có giá rẻ hơn cho những bậc cao niên và các em học sinh không có bảo hiểm sức khỏe có được một cơ hội để được bảo hiểm bệnh phí từ chính bảo hiểm của phụ huynh họ.
Vì vậy, tôi nói với thính phòng này tối nay, thay vì tái tục cuộc chống đối trong hai năm qua, chúng ta hãy sửa những gì cần được sửa và chúng ta hãy cùng tiến lên phía trước.
Bây giờ, bước quan trọng cuối cùng
hầu chiến thắng trong tương lai là để bảo đảm rằng chúng ta không bị chôn vùi dưới một núi nợ nần.
Chúng ta đang sống với một di sản của
sự thâm thủng ngân sách chi tiêu mà nó đã bắt đầu trong gần một thập niên trước đây. Và trong bối cảnh của cuộc khủng hoảng tài chính, một số trong đó là cần thiết để giữ nguồn tín dụng lưu thông, bảo
lưu công ăn việc làm, và để tiền vào túi người dân.
Nhưng giờ đây, điều tồi tệ nhất của
cuộc suy thoái đã qua, chúng ta phải đối mặt với một sự kiện là chính phủ của chúng ta bị bội chi ngân sách. Đó không phải là sự bền vững. Hằng ngày, nhiều gia đình hy sinh để sống tiện kiệm hơn. Họ xứng đáng được một chính phủ làm như họ.
Vì vậy, đêm nay, tôi xin đề xuất rằng bắt đầu từ năm nay, chúng tôi
bắt đầu đóng khuôn ngân sách chi tiêu nội địa hằng năm trong vòng 5 năm tới. Và hiện tại, điều này sẽ làm giảm việc thâm hụt ngân sách vào khoảng hơn 400 tỷ Mỹ Kim trong thập kỷ tới, và sẽ làm cho sự chi tiêu tùy tiện hạ đến mức thấp nhất trong nền kinh tế của chúng ta kể từ khi Dwight Eisenhower còn làm tổng thống.
 
Sự đông lạnh này yêu cầu nhiều cắt giảm đau đớn. Hiện rồi, chúng tôi đã đóng khuôn tiền lương những nhân viên tận tụy của liên bang trong hai năm tiếp theo. Tôi cũng vừa đề nghị cắt giảm những điều tôi hằng quan tâm sâu sắc, như các chương trình hành động cộng đồng. Ông Bộ trưởng Quốc phòng cũng đã đồng ý cắt giảm hàng chục tỷ đô la trong chi tiêu mà ông và các tướng lãnh của ông tin rằng quân đội ta vẫn có thể hoàn thành nhiệm vụ khi không có nó.
Tôi nhận ra rằng một số
(người) trong hội trường này đã đề xuất cắt giảm sâu hơn, và tôi sẵn sàng loại bỏ bất cứ điều gì chúng ta có thể thực đủ khả năng để làm khi thiếu nó. Nhưng hãy chắc chắn rằng chúng tôi không làm việc đó sau lưng của các công dân của chúng ta vốn là những người nhạy cảm nhất. Và hãy chắc chắn rằng những gì chúng tôi đang cắt giảm thực sự là vượt quá mức chịu đựng. Cắt giảm thâm hụt bằng cách rút ruột các khoản đầu tư của chúng tôi cho sự canh tân và giáo dục thì cũng giống như một máy bay quá tải bị tháo rời động cơ của nó. Nó có thể làm cho bạn cảm thấy như bạn đang bay cao lúc đầu, nhưng nó sẽ không đi lâu dài trước khi bạn cảm nhận được tác động. (cười)
Hiện tại, hầu hết giải pháp cắt giảm và tiết kiệm tôi vừa đề nghị trình bày chỉ là mức chi tiêu nội địa thường niên, đại diện cho ít hơn 12 phần trăm ngân sách của chúng ta. Tiến trình xa hơn, chúng tôi phải giả vờ như dừng cắt một loại chi tiêu nữa là đủ. Nó sẽ không như vậy. Ủy ban tài chính lưỡng đảng mà tôi lập nên hồi năm ngoái đã minh định điều này một cách rất rõ ràng. Tôi không đồng ý với tất cả các đề xuất của họ, nhưng họ đã làm được một tiến trình quan trọng. Và kết luận của họ là cách duy nhất để đối phó với vấn đề thâm hụt ngân sách là tìm mọi cách để cắt giảm việc lạm chi bất cứ nơi nào mà họ tìm thấy - trong chi tiêu nội địa, chi tiêu quốc phòng, chi tiêu chăm sóc sức khỏe, và chi tiêu thông qua việc giảm thuế và mọi sơ hở của nó.
Điều này có nghĩa là tiếp tục giảm chi phí chăm sóc sức khỏe, bao gồm cả các chương trình như Medicare và Medicaid, mà đó là một nguyên nhân chính góp phần tạo ra thâm hụt trường kỳ của chúng ta. Luật bảo hiểm y tế chúng tôi đã thông qua hồi năm ngoái sẽ làm chậm lại mức tăng của các chi phí này, đó là một phần lý do mà các nhà kinh tế phi đảng phái đã nhận định rằng việc bãi bỏ luật chăm sóc sức khỏe sẽ cộng thêm một phần tư của một nghìn tỷ đô la vào trong mức thâm hụt của chúng ta. Tuy nhiên, tôi sẵn sàng xem xét những ý tưởng khác để tiết giảm chi phí, bao gồm cái mà đảng Cộng hòa đề nghị hồi năm ngoái – là cải tổ những sơ suất y tế để kiềm chế các vụ kiện linh tinh.
Để
chúng ta đứng vững vàng trên sân, chúng ta cũng nên tìm một giải pháp lưỡng đảng để tăng cường an sinh xã hội cho các thế hệ tương lai. Chúng ta phải làm điều đó mà không cần đặt rủi ro cho những người hưu trí hiện nay, là những người dễ bị ảnh hưởng nhất, hoặc người tàn tật, không cần cắt giảm phúc lợi cho thế hệ tương lai, và cũng không phải là các đối tượng người Mỹ hưu trí được bảo đảm từ các khoản thu nhập về đầu tư trong thị trường chứng khoán.
 
Và nếu chúng ta thật sự quan tâm về mức thâm hụt của chúng ta, chúng ta hiểu đơn giản là không thể có khả năng nới rộng việc cắt giảm thuế vĩnh viễn cho 2 phần trăm người Mỹ giàu có. Trước khi chúng tôi lấy tiền ra khỏi trường học của chúng ta hoặc học bổng cho các sinh viên của chúng ta, chúng ta nên yêu cầu các triệu phú từ bỏ việc giảm thuế cho họ. Nó không phải là vấn đề trừng phạt sự thành công của họ. Đó là việc thúc đẩy sự thành công của Mỹ.
Trong thực tế, điều tốt nhất chúng ta có thể làm về thuế cho tất cả người Mỹ là để đơn giản hóa mã số thuế cá nhân. Đây sẽ là một công việc khó khăn, nhưng các thành viên của cả hai
đảng đều đã bày tỏ sự quan tâm đến việc này, và tôi đang chuẩn bị để tham gia cùng với họ.
Vì vậy, bây giờ là lúc phải hành động. Bây giờ là lúc cho cả hai bên và cả hai viện của Quốc hội - đảng Dân chủ và Cộng Hòa - cùng phác thảo một thỏa hiệp nguyên tắc để hoàn tất công việc. Nếu chúng ta thực hiện được các lựa chọn khó khăn như hiện nay để kiềm chế thâm hụt ngân sách của chúng ta, chúng ta có thể làm những cuộc đầu tư mà chúng ta cần cho chiến thắng trong tương lai.
Hãy để tôi đi một bước xa hơn. Chúng ta không nên chỉ cung cấp cho người dân của chúng t
a một chính phủ có nhiều khả năng hơn. Mà chúng ta nên cung cấp cho họ một chính phủ có nhiều năng lực và hiệu quả hơn. Chúng ta không thể giành chiến thắng trong tương lai với một chính phủ của quá khứ.
Chúng ta đang sống và làm kinh doanh trong thời đại thông tin, nhưng l
ần tái cơ cấu gần đây nhất của chính phủ đã xảy ra trong thời đại của truyền hình đen trắng. Có 12 cơ quan khác nhau đảm nhiệm về hàng xuất khẩu. Có ít nhất năm các cơ quan khác nhau đảm nhiệm với chính sách gia cư. Tôi có ví dụ dí dỏm sau: Sở Nội vụ có trách nhiệm xử lý cá hồi trong khi chúng còn đang ở trong nước ngọt, nhưng Bộ Thương mại xử lý chúng khi đang ở trong nước mặn. Tôi cho rằng thật là khó khăn hơn một khi chúng được xông khói.
Hiện giờ, chúng tôi đã thực hiện được những bước tiến lớn trong hai năm vừa qua trong việc sử dụng công nghệ và loại bỏ chất thải. Những cựu chiến binh có thể tải về các hồ sơ y tế điện tử của họ chỉ với một cú nhấp chuột. Chúng tôi đang bán hàng mẫu diện tích các văn phòng liên bang, những cái đã bị bó phế hàng năm qua, và chúng tôi sẽ thẳng tay loại bỏ sự quan liêu (red tape). Nhưng chúng ta cần phải nghĩ tới cái lớn hơn. Trong những tháng tới, chính quyền của tôi sẽ phát triển một đề nghị sáp nhập, hợp nhất, và tái tổ chức lại chính phủ liên bang một cách tốt nhất nhằm phục vụ cho các mục tiêu của một nước Mỹ cạnh tranh hơn. Tôi sẽ trình đề xuất đó lên Quốc hội bỏ phiếu - và chúng tôi sẽ thúc đẩy để nó được thông qua.
 
Trong những năm sắp tới, chúng tôi cũng sẽ làm việc để xây dựng lại niềm tin của nhân dân trong các tổ chức của chính phủ. Bởi vì bạn xứng đáng để biết mỗi đồng Mỹ Kim tiền đóng thuế của bạn được chính phủ chi tiêu ra sao, bạn sẽ có thể lên một trang web và nhận được thông tin đó cho lần đầu tiên trong lịch sử. Bởi vì bạn xứng đáng được biết khi các quan chức của bạn được bầu lại có cuộc họp với các nhà vận động hành lang, tôi đề nghị Quốc hội làm những gì mà Tòa Bạch Ốc (chính phủ) đã làm được - đưa thông tin như vậy trực tuyến trên mạng. Và bởi vì người dân Mỹ xứng đáng được biết rằng các lợi ích đặc biệt không được chèn lên pháp luật với các dự án nông súc, cả hai bên trong Quốc hội nên biết điều này: Nếu dự luật như vậy đến bàn của tôi với dấu chỉ lập pháp bên trong, tôi sẽ phủ quyết nó. Tôi sẽ phủ quyết nó.  
Chính phủ của thế kỷ 21 phải phóng khoáng và có năng lực. Một chính phủ phải sống đúng trong khả năng của nó. Một nền kinh tế được dẫn dắt bằng các kỹ năng mới và những ý tưởng mới. thành công của chúng ta trong thế giới mới và thay đổi này sẽ đòi hỏi cải cách, trách nhiệm, và sự canh tân. Nó cũng sẽ đòi hỏi chúng ta cách tiếp cận thế giới với một mức độ năng động hơn trong đường lối đối ngoại của chúng ta.
 Cũng như việc làm và doanh nghiệp có thể bây giờ cuộc đua đã vượt những biên giới, do đó nó có thêm nhiều đe dọa và thách thức mới. Không có một bức tường ngăn cách Đông và Tây. Không có một đối thủ siêu cường nào được liên kết để chống lại chúng ta.
Và vì vậy chúng ta phải đánh bại kẻ thù nào đã được xác định, dẫu chúng có ở bất cứ đâu, và xây dựng các liên minh xuyên qua đường ranh của các khu vực,chủng tộc và tôn giáo. Và tấm gương đạo đức của nước Mỹ phải luôn luôn tỏa sáng cho tất cả những người đang khao khát tự do - công bằng và nhân phẩm. Và bởi vì chúng ta đã bắt đầu công việc này, tối nay chúng ta có thể nói rằng nền lãnh đạo Hoa Kỳ đã được đổi mới và vị thế của Hoa Kỳ đã được phục hồi.
Hãy nhìn vào Iraq , nơi có gần 100.000 quân nhân nam nữ dũng cảm của chúng ta vừa rút đi trong kiêu hãnh ngẩng cao đầu. Nhiệm vụ tuần tra chiến đấu của Mỹ vừa kết thúc, bạo lực đã giảm, và một chính phủ mới đã được hình thành. Năm nay, nhân dân của chúng ta sẽ hình thành nên một mối quan hệ đối tác lâu dài với nhân dân Iraq , trong lúc chúng ta hoàn thành công việc đưa quân đội chúng ta ra khỏi Iraq . Chúng ta đã giữ cam kết . Cuộc chiến Iraq đang kết thúc.
Tất nhiên, như chúng ta nói, al Qaeda và những chi nhánh của chúng vẫn tiếp tục kế hoạch tấn công chống lại chúng ta. Cám ơn cơ quan tình báo của chúng ta cũng như các chuyên gia thực thi pháp luật, chúng ta đang phá vỡ những âm mưu của chúng, bảo đảm an ninh cho các thành phố và không phận của chúng ta. Và như những kẻ cực đoan cố gắng để tuyên truyền kích động các hành vi bạo lực bên trong biên giới của chúng ta, chúng ta đang đối phó với sức mạnh của các cộng đồng của chúng ta, với sự thượng tôn pháp luật, và tin rằng người Mỹ Hồi giáo cũng là một phần của gia đình người Mỹ của chúng ta.
Chúng t
a cũng đã chiến đấu chống với al Qaeda và đồng minh của chúng ở nước ngoài. Tại Afghanistan, quân đội của chúng ta đã chiếm lấy các cứ điểm của Taliban và huấn luyện các lực lượng an ninh A Phú Hãn. Mục đích của chúng ta rất rõ ràng: Bằng cách ngăn chặn Taliban tái thiết lập một vòng dây thòng lọng lên trên dân chúng Afghanistan, chúng ta sẽ từ chối cho al Qaeda có nơi ẩn náu an toàn mà chúng sẽ dùng như là một bệ phóng cho một vụ 9/11 nữa.
Cám ơn các chiến sĩ và công dân anh hùng của chúng ta, chỉ còn một ít người Afghanistan hiện đang chịu sự kiểm soát của quân phiến loạn. Sẽ còn có nhiều chiến đấu gian khó ở phía trước, và chính phủ Afghanistan sẽ cần phải cung cấp sự quản trị tốt hơn. Nhưng chúng tôi đang tăng cường năng lực của người dân Afghanistan và xây dựng một quan hệ đối tác lâu dài với họ. Năm nay, chúng tôi sẽ làm việc với gần 50 quốc gia để bắt đầu một sự chuyển tiếp quyền lãnh đạo liên quân tại A Phú Hãn. Và vào tháng Bảy này, chúng ta sẽ bắt đầu đưa quân đội của chúng ta về nước.
 
Tại Pakistan , al Qaeda đang bị áp lực nhiều hơn tại bất kỳ thời điểm nào khác kể từ năm 2001. lãnh đạo và thủ lãnh phiến quân của chúng đang bị loại khỏi vòng chiến. An toàn khu của chúng đang thu hẹp dần. Và chúng ta đã gửi đi một thông điệp từ biên giới Afghanistan cho đến bán đảo Ả Rập đến tất cả các phần trên toàn cầu: Chúng tôi sẽ không khoan thứ, chúng tôi sẽ không do dự, và chúng tôi sẽ đánh bại các anh.
Vai trò lãnh đạo của Mỹ cũng có thể được nhìn thấy trong các nỗ lực bảo đảm vũ khí tồi tệ nhất của cuộc chiến tranh. Bởi vì đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ vừa phê chuẩn hiệp ước START mới, rất ít vũ khí hạt nhân và bệ phóng sẽ được triển khai. Bởi vì chúng ta đã liên kết thế giới, nguyên liệu hạt nhân đang được khóa chặt trên mọi lục địa để chúng không bao giờ rơi vào tay bọn khủng bố.
Bởi vì một nỗ lực ngoại giao để nhấn mạnh rằng Iran đáp ứng các nghĩa vụ của mình, chính phủ Iran đang phải đối mặt với lệnh cấm vận cứng rắn hơn, cấm vận chặt chẽ hơn bao giờ hết. Và trên bán đảo Triều Tiên, chúng ta đứng sát cánh với đồng minh Hàn Quốc của chúng ta, và nhấn mạnh rằng Bắc Triều Tiên tiếp tục cam kết từ bỏ vũ khí hạt nhân.
Đây chỉ là một phần của cách thức mà chúng ta đang định hình một thế giới ủng hộ hòa bình và thịnh vượng. Với các đồng minh châu Âu của chúng ta, chúng ta tăng cường khả năng của khối Minh Ước Đại Tây Dương (NATO) và tăng cường hợp tác của chúng ta về mọi thứ, từ chống khủng bố để phòng thủ tên lửa. Chúng ta đã thiết lập lại mối quan hệ của chúng ta với Nga, tăng cường liên minh châu Á, xây dựng lại quan hệ đối tác mới với các quốc gia như Ấn Độ.
Tháng Ba này, tôi sẽ đến Brazil, Chile, và El Salvador để hình thành thêm liên minh mới trên toàn Châu Mỹ. Trên toàn cầu, chúng tôi đang đứng sát cánh với những ai có trách nhiệm - giúp nông dân sản xuất lương thực, hỗ trợ các bác sĩ chăm sóc cho người bệnh, và chống tham nhũng hiện làm mục rã xã hội và cướp đi cơ hội của dân chúng.
Sự kiện gần đây cho chúng ta thấy rằng những gì đã đưa chúng ta ra lề không phải chỉ là quyền lực - nó phải có một mục đích đằng sau. Tại miền Nam Sudan - với sự hỗ trợ của chúng ta Dân chúng cuối cùng cũng có thể bỏ phiếu cho nền độc lập sau nhiều năm chiến tranh.  Hàng ngàn người xếp hàng trước khi bình minh đến. Người dân nhảy múa trên đường phố. Một người đàn ông đã bốn người anh em của mình hy sinh trong cuộc chiến kết luận quang cảnh xung quanh anh ta như sau: "Đây là một chiến trường trong phần lớn cuộc đời tôi," ông nói. "Bây giờ chúng tôi muốn được tự do."
Và chúng ta
cũng thấy rằng cùng một mong muốn được tự do như tại Tunisia, nơi mà nguyện vọng của dân chúng tỏ ra mạnh hơn so với mệnh lệnh của nhà độc tài. Và đêm nay, chúng ta hãy công bố rõ ràng: Hoa Kỳ đứng bên cạnh với nhân dân Tunisia, và hỗ trợ cho nguyện vọng dân chủ của tất cả mọi người.
Chúng ta phải không bao giờ được quên rằng những điều chúng ta đã đấu tranh, và chiến đấu vì nó, sống trong lòng của mọi người ở khắp mọi nơi. Và chúng ta phải luôn luôn nhớ rằng người Mỹ đã chịu gánh nặng lớn nhất trong cuộc đấu tranh này là những người đàn ông và phụ nữ phục vụ đất nước của chúng ta.
Đêm nay, Hãy để chúng ta cùng cất chung một tiếng nói tái khẳng định rằng quốc gia của chúng ta được đoàn kết trong sự hỗ trợ của quân đội chúng ta và gia đình họ. Hãy để chúng ta phục vụ họ cũng như họ đã phục vụ chúng ta - bằng cách cho họ các thiết bị mà họ cần, bằng cách cung cấp cho họ việc chăm sóc sức khỏe và phúc lợi mà họ lãnh nhận, và bằng cách tuyển mộ các cựu chiến binh của chúng ta trong nhiệm vụ lớn để xây dựng quốc gia chúng ta.
Quân đội của chúng ta đến từ khắp mọi nơi của đất nước này – Họ là da đen, trắng, La-tinh, châu Á, người da đỏ bản xứ. Họ là những Kitô giáo và Ấn giáo, Do thái và Hồi giáo. Và, vâng, chúng ta biết rằng một số trong đó là đồng tính. Bắt đầu từ năm nay, không có người Mỹ nào sẽ bị cấm phục vụ tổ quốc mà họ yêu thích chỉ vì những người mà họ yêu thích.  Và với sự thay đổi đó, tôi kêu gọi tất cả các trường đại học của chúng tôi hãy mở cánh cửa của họ cho các nhà tuyển mộ quân đội và quân đội dự bị (Reserve Officer's Training Corps) của chúng ta. Đây là thời gian bỏ lại phía sau các cuộc chiến chia rẽ của quá khứ. Đây là thời gian để tíến lên phía trước như một quốc gia.

Chúng ta không nên có ảo tưởng về công việc phía trước của chúng ta. Cải cách trường học của chúng ta, thay đổi cách chúng ta sử dụng năng lượng, giảm thâm hụt của chúng ta - không có điều gì sẽ dễ dàng cả. Tất cả nó sẽ mất một thời gian. Và nó sẽ bị khó khăn hơn bởi vì chúng ta sẽ tranh luận về tất cả mọi thứ. Các chi phí. Các chi tiết. Mỗi chữ, mỗi luật lệ.
Tất nhiên, một số quốc gia không có vấn đề này. Nếu chính phủ trung ương muốn có một tuyến đường sắt, họ xây dựng đường sắt, không thành vấn đề là bao nhiêu căn nhà bị ủi sập. Nếu họ không muốn có một câu chuyện xấu trên báo chí, báo chí không nhận được bài viết nào.
Và chưa, hình như tranh cãi và bực bội và lộn xộn như thể nền dân chủ của chúng ta đôi khi cũng có thể như vậy, tôi biết không có người nào ở đây ai sẽ đánh đổi nơi này với bất kỳ quốc gia nào khác trên trái đất hay chăng.
Chúng t
a có thể có sự khác biệt trong chính sách, nhưng tất cả chúng ta đều tin vào các quyền được hiến định ghi trong Hiến pháp của chúng ta. Chúng ta có thể có quan điểm khác nhau, nhưng chúng ta tin vào cùng lời hứa mà nói đây là một nơi mà bạn có thể thực hiện nó nếu bạn cố gắng. Chúng ta có thể có nguồn gốc khác nhau, nhưng chúng ta đều tin vào giấc mơ nói rằng đây là một quốc gia mà bất cứ điều gì cũng có cơ hội. Dẫu bạn là ai. Dẫu bạn đến từ đâu.
Giấc mơ
. Đó là lý do tại sao tôi có thể đứng trước các bạn vào tối nay. Giấc mơ. Đó là lý do một đứa trẻ thuộc tầng lớp lao động từ Scranton có thể ngồi phía sau tôi. (Tiếng cười và vỗ tay.) giấc mơ Đó là lý do một người bắt đầu bằng việc quét dọn sàn nhà trong quán rượu của của cha mình tại Cicinnati có thể làm chủ tọa như vị chủ tịch Hạ Viện trong một nước vĩ đại nhất trênTrái đất.
Đó là giấc mơ - đó là Giấc mơ Mỹ - là những gì đã đưa anh em nhà Allen để tái phát minh công ty lợp mái của họ cho một kỷ nguyên mới. Đó là những gì đã đưa những học sinh ở Forsyth Tech để học một kỹ năng mới và làm việc hướng tới tương lai. Và giấc mơ đó là câu chuyện của một chủ doanh nghiệp nhỏ có tên Brandon Fisher.
Brandon bắt đầu một công ty tại Berlin, Pennsylvania, chuyên về một
loại khoan mới của công nghệ khoan. Và một ngày mùa hè năm ngoái, ông đã nhìn thấy những tin tức nửa vòng thế giới, 33 người đàn ông đã bị mắc kẹt trong một khu mỏ Chí Lợi, và không ai biết cách nào để cứu họ
Nhưng Brandon nghĩ công ty của ông có thể giúp đỡ. Và vì thế ông đã thiết kế một
cuộc giải cứu mà có thể được biết đến như là kế hoạch B. Nhân viên của ông đã làm việc suốt ngày đêm để sản xuất các thiết bị khoan cần thiết. Và Brandon tới Chí Lợi.
Cùng với những người khác, ông bắt đầu khoan một lỗ
sâu 2.000 thước tây vào trong lòng đất, làm việc ròng rã ba đến bốn ngày không hề chợp mắt. Ba mươi bảy ngày sau đó, Kế hoạch B đã thành công, và những người thợ mỏ đã được cứu sống. (Vỗ tay) Nhưng bởi vì ông không muốn tất cả sự chú ý, Brandon đã không có mặt ở đó vào lúc các thợ mỏ được cấp cứu. Ông ta đã trở lại nhà, trở lại làm việc cho dự án tiếp theo của mình.
Và sau đó, một trong những nhân viên của ông nói về
cuộc giải cứu, "Chúng tôi đã chứng minh rằng Center Rock là một công ty nhỏ, nhưng chúng tôi làm những việc lớn."
Chúng ta làm những việc lớn.
Từ những ngày đầu
lập quốc, nước Mỹ đã trở thành các câu chuyện về những người bình thường những người dám mơ giấc mộng lớn. Đó là cách chúng ta giành chiến thắng trong tương lai.
Chúng t
a là một quốc gia dám nói rằng, "Tôi có thể không có nhiều tiền, nhưng tôi có ý tưởng tuyệt vời cho một công ty mới." "Tôi có thể không đến từ một gia đình tốt nghiệp đại học, nhưng tôi sẽ là người đầu tiên để  lấy được bằng cấp đó." "Tôi không biết ai hiện đang gặp khó khăn, nhưng tôi nghĩ rằng tôi có thể giúp họ, và tôi cần phải cố gắng." "Tôi không chắc chắn làm thế nào chúng tôi sẽ đạt được vị trí tốt hơn ngoài đường chân trời, nhưng tôi biết chúng tôi sẽ đạt được điều đó. tôi biết chúng ta sẽ."
Chúng t
a làm những việc lớn.
Ý tưởng
về sự chịu đựng của người Mỹ . Vận mệnh của chúng ta vẫn do chúng ta lựa chọn. Và đêm nay, sau hơn hai thế kỷ, đó là vì người dân chúng ta hằng luôn tin rằng tương lai của chúng ta là hy vọng, hành trình của chúng ta luôn tiến về phía trước và thông điệp liên bang chúng ta tràn đầy sức mạnh.

Cám ơn các bạn. Xin Thượng Đế chúc phúc cho Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

Huy Nguyễn lược dịch
Roanoke, VA
Jan 27, 2011

No comments:

Post a Comment